Bố và con gái

0

Bố có thể hàn huyên tâm sự bên cạnh con trai thứ, thơm má, chải tóc cho con gái út nhưng trước mặt con gái đầu lòng, bố rất ít khi thể hiện tình cảm. Con gái đi học xa, gọi điện về nhà chỉ muốn tỉ tê cùng mẹ, nếu bố lỡ nhấc máy thì cũng bảo “cho con gặp mẹ”. Người ngoài nhìn vào còn tưởng họ không phải cha con ruột.

Con gái phải đi học xa nhà từ cấp Ba. Lúc con gái thi đỗ trường chuyên tỉnh, mẹ chẳng muốn cho con nhập học chút nào, thương con trọ học xa nhà cả 30 cây số. Nhưng bố một mực khuyên nhủ con gái quyết tâm theo học, vì như thế sẽ tốt cho mai sau.

Mẹ lúc nào cũng tự hào đem khoe thành tích học tập của con gái với bạn bè, hàng xóm. Mẹ tất bật chuẩn bị kỹ càng thức ăn, quần áo, thuốc men để con gái cuối tuần về nhà lại mang đi. Các em thì luôn miệng hỏi lúc nào chị mới về, suốt ngày đòi gọi điện để nói chuyện với chị. Bố là người tỏ ra điềm tĩnh nhất. Ngày con gái bắt xe khách lên thành phố trọ học, mẹ rối rít nhắc nhở con gái đủ điều, các em tíu tít đòi đi theo chị, bố chỉ mấp máy miệng nói một tiếng “ừ” lúc con gái vẫy tay chào.

651ef6eec6.jpeg

Nhưng chính bố lại là người nhớ thương con gái nhiều nhất. Con gái chỉ biết được điều đó khi nghe mẹ kể lại những ngày đầu tiên con gái học xa nhà, có bữa cơm bố bưng bát ra ngoài hiên ngồi ăn một mình, bảo “cho thoáng”. Lúc mẹ ra gọi bố vào đơm thêm cơm thì thấy bố đang vừa trệu trạo nhai vừa ứa nước mắt. Mẹ hỏi mãi bố mới chịu “khai” rằng bố chạnh lòng khi mâm cơm thiếu con gái cả, bố lo lắng không biết đi ở trọ con có cơm nước tử tế, đủ đầy. Con gái nghe mẹ kể đến đó nước mắt cũng lưng tròng.

Bố và con gái cả thường hay xích mích. Vì con gái quá giống tính bố, ít lời nhưng hơi cộc tính, sống tình cảm nhưng cứ tỏ ra lạnh lùng, đã thế còn cố chấp. Nên nhiều khi cùng bàn luận về một vấn đề, hai cha con chẳng ai chịu ai. Bố đã ít thể hiện tình cảm, con gái cả lại luôn tỏ ra cứng rắn, trong khi em trai hài hước, em gái út thích làm nũng đều rất quấn bố. Chị cả vì thế đôi khi cũng tủi thân, nghĩ mình không được cưng nựng như hai em.

Chỉ đến khi làm mẹ, con gái mới hiểu tấm lòng của bậc sinh thành. Con gái kết hôn khi vừa tốt nghiệp đại học vì lỡ có bầu. Mẹ không nén nổi sự tức giận, xót xa nên trút lên đầu con gái những lời chỉ trích, đay nghiến rằng con không biết thương cha mẹ, được đầu tư cho ăn học nhưng chưa công việc tử tế đã để bụng vượt mặt, rằng chồng gần không lấy lại đi lấy chồng tít trong Sài Gòn, bố mẹ coi như mất con.

 

Ngày vui của con gái vì thế mà không vui trọn vẹn. Khi tiệc cưới đã vãn, bố kéo con gái ra nói chuyện riêng, dúi vào tay con sợi dây chuyền vàng bố giấu mẹ mua. Bố bảo luôn tôn trọng những quyết định của con và tin rằng con sẽ hạnh phúc. Con gái nghẹn ngào không nói nên lời, nhà lúc ấy còn bao nhiêu tiền bố mẹ đã dốc ra lo tiệc cưới và cho hai vợ chồng ít vốn liếng mua căn chung cư trả góp. Bố chắc phải chạy vạy đi mượn bạn bè mới có thêm tiền mua vàng cho con.

Nghe tin cháu ngoại sốt cao phải nhập viện. Mẹ phải quán xuyến cửa hàng ăn không thể thu xếp vào với con gái. Bố ở nhà đứng ngồi không yên, bèn xin nghỉ phép cả tuần để đi thăm cháu ngoại. Bố biết mình vụng về, lúng túng cũng chẳng giúp được gì nhưng có bố xuất hiện có lẽ con gái vững tâm hơn.

Con gái lần đầu chăm con,vô cùng hoang mang khi con đau ốm. Trông thấy bố hốt hoảng chạy vào bệnh viện, mái đầu như bạc thêm rất nhiều sợi, quả thật con gái như được tiếp thêm sức mạnh, cảm thấy may mắn vô cùng khi được sinh ra làm đứa con gái cứng đầu của bố, để được bố yêu thương bằng thứ tình cảm bao la, độ lượng, không dễ nói nên lời.