Yêu một người bình thường

0

Nước mắt em đã rơi đủ nhiều vì những chuyện tình dang dở ngày cũ, bàn tay anh đã đủ chai sạn vì những tháng ngày bươn chải để chúng ta không còn trao nhau những sôi nổi, bồng bột, không còn mơ ước những xa hoa, bất ngờ.

Chúng ta là hai kẻ bình thường và cô độc, đã tìm được nhau giữa vô vàn lẽ vô thường của đời người. Ở bên anh em mới hiểu, tình yêu không phải là mỗi ngày anh mang đến trước cửa nhà em một bó hoa, mỗi đêm anh nhắn tin chúc em ngủ ngoan. Tình yêu là đau cùng nhau những vết thương chưa kịp lành miệng, lo cùng nhau trăm mối tơ vò. Tình yêu là sau một ngày mệt mỏi, áp lực, anh có thể gục đầu vào vai em an lành.

Em và anh đều đã đánh đổi nhiều thứ để giờ đây có thể bên nhau ở những năm tháng cuối cùng của thanh xuân ngắn ngủi. Em đánh đổi dại khờ, mơ mộng mới hiểu hết ý nghĩa của một cái nắm tay đầy bao dung, san sẻ, mới biết em thực sự không cần những “soái ca” mặc sơ mi trắng đẹp đến nghẹt thở, và tỏ tình với 99 bông hồng hay bằng cách bao trọn rạp phim. Em chỉ cần anh, bàn tay to và nhiều vết chai sạn đưa ra nắm tay em lúc em quỵ ngã, lúc em yếu mềm, lúc em vui vẻ muốn đi bên anh tỉ tê kể vô vàn câu chuyện.

 

 

Em đánh đổi nông nổi, phù phiếm mới biết đau lòng trước một ánh nhìn mê đắm, biết hoảng sợ trước những lời mật ngọt. Có người đàn ông đã ngang qua đời em, yêu tuổi trẻ và nhan sắc của em nhưng không biết thương lấy bàn tay em những ngón xanh xao gầy, quầng mắt em sâu hõm sau những đêm mất ngủ. Có kẻ đánh cắp trái tim em bằng rất nhiều lời thề thốt ngọt lịm rồi lừa dối em bằng những bao biện chua cay. Nhưng sau tất cả những vết thương lòng, sau hận thù, trách móc, em vẫn thấy biết ơn họ bởi đã dạy em  biết trân trọng người đến sau.

Chúng ta không còn trẻ dại để dễ dàng từ bỏ một cuộc tình. Chúng ta biết kiềm chế cãi vã, biết khoan dung, nhường nhịn. Sau mỗi lần xích mích, ta không nóng giận, cay cú nhìn nhau, chỉ trao nhau ánh mắt xót xa vì nghĩ “cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn”. Thế nên anh và em chẳng bao giờ giận hờn được lâu, vì sợ làm đau nhau, vì sợ cuộc đời này quá ngắn ngủi.

Tình yêu ở đoạn cuối của thanh xuân giản dị hơn và cũng thiêng liêng hơn. Yêu một người bình thường, em không còn đòi hỏi, kỳ vọng, áp đặt bởi anh không phải là “soái ca”, em yêu con người thật của anh, có những tính tốt và cả tật xấu, em biết trân quý thứ hạnh phúc hiện hữu không xa vời.

Hạnh phúc chỉ là tan ca anh đến đón em, hai đứa mặc chung một áo mưa, em ngồi sau xỏ tay vào túi áo anh rất ấm. Là những lúc nằm sốt li bì, mở mắt ra đã thấy người thương bên cạnh. Là bên  nhau ăn một bữa cơm và cãi nhau về cách đặt tên cho những đứa trẻ sau này anh và em sẽ cho chào đời. Chúng ta là hai kẻ bình thường và cô độc, từ lúc yêu thương nhau bỗng hết lẻ loi, lạc lõng, bỗng thấy mình có sức mạnh phi thường để cùng nhau vượt qua nhiều giông tố.

An Nguyên